Gửi tôi của năm 2017 – UBrander Trần Thị Ngọc Trâm

Bài tham dự của UBrander Trần Thị Ngọc Trâm tại chương trình “Gửi tôi của năm 2017“.

Gửi TRẦN THỊ NGỌC TRÂM năm 2017,

2016 – Khoảng khắc nhìn lại

Để bước tiếp sang năm mới, chúng ta cần phải nhìn lại một năm đã qua. Để thành công hơn, chúng ta phải học từ những bài học trong quá khứ.

Năm 2016 vừa qua là năm với nhiều cung bậc thằng trầm của cuộc sống. Xen lẫn những nỗi buồn đó chính là những hạnh phúc nối tiếp nhau.

Một năm vừa qua thật nhiều cảm xúc, bắt đầu năm cũ đã qua là một vũng bùn lầy và tôi chính là con cá giẫy giụa trong vũng bùn lầy đó. Tôi đã từng rất tự hào vì bản thân mình có sự thông minh hơn người, chỉ vì trong trong khoảng thời gian quá khứ tôi luôn nhận được sự mãn nguyện trong công cuộc chinh phục đích đến. Dù đó chỉ là đích đến của một góc phần tư nhỏ là LÀM CÔNG. Tôi luôn đứng trên đỉnh cao cuộc sống khi ở vai trò LÀM CÔNG.

Và rồi cơn ác mộng đã dập tắc đi sự kiêu ngạo ấy khi tôi bước vào vai diễn của một kẻ LÀM TƯ. Không như tôi tưởng tượng. Tôi nghĩ:”Mình đã rất giỏi khi quản lý một chuỗi quán cà phê của công ty, vậy thì một quán nhỏ như vầy chỉ đơn giản là cưỡi ngựa xem hoa”. Nhưng không nó không còn là cuộc cưỡi ngựa xem hoa rồi. Có quá nhiều khó khăn trước mắt, từ chuyện khách hàng đến những thứ đơn giản như việc gọi một bao nước đá cũng trở thành vấn đề với tôi.

Mỗi ngày trôi qua với tôi là một cực hình khi không gian quán quá rộng nhưng chẳng có lấy một vị khách để thưởng thức. Tôi cảm thấy mình bị bế tắt thực sự. Rồi nhân sự cứ lần lượt ra đi, tôi phải liên tục tuyển dụng để bù đắp lượng nhân sự thiếu hụt. Đồng thời phải liên tục tìm nguồn tài chính để tồn tại được.

Mỗi ngày trôi qua với tôi thật chán nản. Nhưng vì ước mơ tự do tài chính thôi thúc tôi. Tôi muốn tự do tài chính. Thế nên tôi phải cố gắng thật nhiều. Tôi liên tục đọc nhiều quyển sách để lấy lại tinh thần. Bản thể thì sách vẫn là niềm vui với tôi từ khi còn ngồi ở ghế nhà trường. Nên việc đọc sách làm tôi giảm bớt nỗi tiêu cực trong tư duy để nhìn ngắm ước mơ và định hình mục tiêu ước mơ lại rõ ràng hơn. Và chấp nhận khó khăn để mình sống dậy.

Và rồi mọi cố gắng chẳng bao giờ là vô ích. Khi ngày ấy tôi tìm được “Nhà Giả Kim” và “Người Dám Cho Đi”. Tôi học hỏi và làm bài tập trong từng trang sách. Lại đọc lại lần nữa. Hai lần, ba lần, bốn lần, năm lần tôi vẫn tiếp tục đọc và thực hành. Cuộc sống này vốn là vậy khó khăn cũng là cơ hội. Tôi tìm được cái mình cần tìm trong NHÀ GIẢ KIM, và tôi tự đánh giá mình qua NGƯỜI DÁM CHO ĐI. Quán xá được đông đúc hơn nhờ một vài điều được tôi xem đó là cho đi bước 1. Tôi cảm thấy mình đúng đường rồi. Và quán bắt đầu đông đúc hơn. Cuộc sống dễ thở hơn.

Nhưng đây là cuộc sống chứ không phải là phim ảnh. Một người hùn vốn cùng – và cũng là em chồng tôi – bắt đầu có những câu hỏi nhưng tôi thì không giải thích được. Tôi chuyển giao tất cả những gì mình học được qua những quyển sách tôi đọc được, giới thiệu cho em về những quyển sách đó, và cả khóa học Sống và Khát Vọng cho em (mặc dù tôi chưa học nó – nhưng đã rất nhiều lần đi tham dự hội thảo – chỉ vì chẳng đủ tiền để đóng học phí mà tôi chưa học. Tôi mong năm 2017 tôi sẽ đặt chân mình vào lớp học đó). Và để vẹn toàn cho gia đình nên chúng tôi phải sang lại quán.

Thời điểm đó tôi không cam tâm. Tôi thích tự do tài chính tôi có kế hoạch cho bản thân mình. Nhưng phải đóng chuyện LÀM TƯ của mình làm tôi bị sai kế hoạch và làm tôi bị chông chênh. Bây giờ để bảng sang quán nhưng tôi không còn đau khổ nữa, vì chính trong cái khó khăn ấy tôi đã tìm ra một cơ hội thiệt lớn.

Vì tôi may mắn trong khoảng thời gian đau khổ đó tôi may mắn tham gia UBrand và trong đó có nhiều bài học giúp tôi tìm ra hướng đi mới. Và giờ đây ngồi chờ sang lại quán thì tôi vẫn thực hiện kế hoạch để tiếp tục chinh phục con đường tự do tài chính của mình.

2017 – Bước tiếp thành công

Ở năm 2017 này tôi muốn thực hiện những mục tiêu sau:

SANG QUÁN

Mục tiêu đầu tiên của tôi là sang được quán mà tôi đang kinh doanh: rất đơn giản vì mục tiêu này tôi mong muốn để chồng tôi không còn phải nặng đầu về chuyện em trai của mình nữa. Và gia đình lại trở về vui vẻ như trước. Đồng thời tôi cũng muốn sang lại quán này vì tôi chấp nhận mình đã không giỏi, mình thất bại để thấy mình cần học hỏi nhiều hơn.

CÔNG VIỆC MỚI

Mục tiêu thứ 2 của mình: tôi muốn tìm một công việc ổn định với mức lương phù hợp từ 6 triệu đến 8 triệu. Ở mức lương này tôi sẽ dùng để thực hiện mục tiêu tự do tài chính của mình

THU NHẬP THỤ ĐỘNG

Làm một kênh tạo ra tiền thụ động từ Internet: 100$. Tất cả những thứ tôi làm từ năm 25 tuổi đến này là mong muốn tạo ra thu nhập thụ động để mang lại sự sung túc tự do về tài chính.

KIẾN THỨC

Tôi muốn mình có thể giao tiếp tiếng Anh và tiếng Nhật N3. Vì tôi rất mong muốn được giao tiếp với những người làm cà phê trên thế giới. Đặc biệt là nên cà phê lớn châu á là Nhật và châu Âu. Đồng thời tôi muốn giỏi để có thể tự mình đọc hết những tài liệu chuyên ngành cà phê bằng tiếng Anh và Nhật. Chỉ có cách đó tôi mới có thể giới thiệu cà phê Việt (cà phê thành phẩm) ra khỏi lãnh thổ ViệtNam.

NGÀNH CÀ PHÊ VIỆT

Tôi mong muốn phát triển một cộng đồng sử dụng cà phê sạch. Vì đã làm cà phê biết được cấu trúc cà phê cách rang, kiểu rang và những tác hại khi rang cà phê sai cách. Nên tôi muốn mình phát triển ngành này để Việt Nam có thể sánh được với thếgiới. Vì ở thế giới giá cà phê nhân 1kg có nhiều loại lên đến 100$ còn cà phê Việt Nam mình thì vẫn ở mức giá 10$ là cao.

Điều này là một khó khăn cho các nông hộ chuyên canh cà phê. Giá bán quá thấp đòi hỏi việc bán lại cho các lái buôn phải rất thấp mới có thể chạy hàng. Với mức giá xuất kho từ nông hộ chỉ vài nghìn VNĐ đến cao nhất là 30.000 – 40.000 VNĐ thì đời sống nông dân rất khó khăn và ngành cũng khó phát triển.

Đây là những mục tiêu của tôi năm sau. Mục tiêu này chỉ để phục vụ 2 ước mơ lớn của tôi là:

  1. Tự do tài chính – cuộc sống xung túc.
  2. Đưa ngành cà phê Việt lên tầm mới – nâng cao giá trị hạt cà phê Việt.

UBrander Trần Thị Ngọc Trâm

UBrand

Xem thêm

Tham gia UBrand

Đăng ký nhận bài viết

Join 154 other subscribers

Bài viết thuộc danh mục:

Thẻ bài viết: